Cuộc sống bế tắc vợ chồng ngoài 40 tuổi thất nghiệp 7 tháng, xin việc bị chê già: Về quê không xong

10:12 28/08/2021

Dịch bệnh dẫn đến thất nghiệp, đôi vợ chồng ngoài 40 tuổi ở TP.HCM chật vật vì chưa xin được việc làm, về quê cũng không nổi mà ở lại thành phố cũng không xong

Tuổi tác bao giờ cũng là một cản trở đối với những người không có công ăn việc làm ổn định. Thêm vào đó, tình hình dịch bệnh lại khiến cuộc sống của những người đó trở nên bấp bênh. Một trong số đó là vợ chồng anh Phan Chí Tâm (46 tuổi, quê Tây Ninh) và chị Nguyễn Thị Thản (44 tuổi, quê Phú Thọ). Hai anh chị đã gặp phải nhiều khó khăn trong gần 1 năm trở lại đây.

Từ ngày đặt chân đến TP. HCM, chị Thản làm công nhân 11 năm nhưng đợt dịch vào tháng 5/2020 vừa rồi thất nghiệp do công ty giải thể nên kinh tế gia đình lao đao. Chị đi nhiều công ty tuyển lao động phổ thông để xin việc nhưng chỉ nhận lại cái xua tay, lắc đầu từ chối: “Nơi thì kêu dịch cắt giảm không tuyển thêm, nơi thì chê nhiều tuổi rồi. Giờ người ta tuyển lao động dưới 25 tuổi, chứ như tôi 44 tuổi rồi, sao mà làm năng suất như mấy em trẻ vậy được. Đành chịu, cứ đi hỏi từ ngày này qua ngày khác vậy thôi”.

Không tìm được việc cố định, chị làm mọi việc, ai kêu gì làm nấy miễn là có đồng ra đồng vào trang trải cuộc sống. Đợt Tết vừa qua, chị có nhận đóng gói quà Tết, công việc nặng nhọc đứng 12 tiếng nhưng người phụ nữ vẫn gắng gượng vì các con.

Căn bếp đơn sơ, chật hẹp của nhà chị Thản. (Ảnh: internet)

Anh Tâm chồng chị vốn là thợ hồ nhưng đợt dịch cũng ảnh hưởng nhiều vì ít công trình. Thời gian rơi vào thất nghiệp, anh chuyển qua làm “thợ đụng” nghĩa là ai kêu gì làm nấy miễn không phạm pháp và kiếm ra tiền nuôi vợ con.

“Ngày nào hai vợ chồng cũng hỏi khắp nơi xem có chỗ nào đang cần người làm không, được ngày nào hay ngày đó. Chứ giờ ai mà tuyển lao động trên 40 tuổi nữa, việc gì mình cũng làm được, cực khổ mấy mình cũng làm được nhưng mà không có việc để làm. Đêm đến lo tiền học cho con, tiền nhà trọ mà không sao chợp mắt được, chưa bao giờ thấy bế tắc, áp lực tiền bạc đến như vậy”.

Chia sẻ của anh Tâm khiến nhiều người chạnh lòng và có chút đồng cảm. Dịch bệnh bất ngờ xuất hiện kéo theo rất nhiều hệ lụy, ảnh hưởng tới “miếng cơm manh áo” của những người nghề nghiệp không ổn định. Bất kể là người giàu hay kẻ nghèo cũng đều bị “lao đao”. Các công ty không xuất được hàng nên sa thải, cắt bớt nhân sự và dĩ nhiên những nhân viên lớn tuổi thuộc diện cắt giảm cao nhất.

Nỗi lo “cơm áo gạo tiền” luôn khiến gia đình ăn băn khoăn, suy nghĩ. (Ảnh: Internet)

Đã 10 cái Tết trôi qua nhưng chị Thản chưa có cơ hội về quê của mình, còn quê chồng cũng đã 3 năm không về dù chỉ cách Sài Gòn tầm 100km. “Nhớ những cái Tết ở quê lắm, nhưng tiền đâu mà về. Ở lại đây cũng không sắm sửa gì, năm nào có tiền mới mua một hai gói bánh thắp nhang, vợ chồng con cái ăn. Nghĩ mà tủi thân muốn khóc, nhưng cuộc sống cứ vậy trôi qua thôi”, chị Thản sụt sùi nói về những cái Tết tha hương.

Anh Tâm cũng cho biết, cứ gần Tết là anh em họ hàng dưới quê gọi điện rủ về nhưng nghĩ cảnh tiền bạc hụt thiếu nên lại thôi. Mấy anh em có dịp lên Sài Gòn, tạt qua phòng trọ của vợ chồng anh xong là thở dài, rủ về quê tìm việc xem ra cuộc sống dễ thở hơn ở phố thị.

“Có nhà đất ở quê thì cũng ráng về rồi, giờ về lại đi ở nhờ nhà anh em ruột, sợ lúc vui không sao, lúc xích mích thì anh em to tiếng không hay. Em mình đó nhưng còn em dâu, rồi vợ con mình nữa. Giờ mình là anh lớn mình ra ngoài ráng bươn chải, tìm lối thoát cho mình, mà tìm hoài chưa thoát được. Về cũng không được, mà cứ thất nghiệp như thế này hoài chắc chết…”

Chia sẻ của anh Tâm có lẽ cũng là tình cảnh của nhiều người chọn bỏ quê lên phố với hy vọng cuộc sống khấm khá hơn. Tìm được việc thì may ra có thể đắp đổi qua ngày, chứ lúc thất nghiệp là khó lại chồng khó trong khi đâu phải ai cũng có đất, có nhà ở quê để về lại.

Ảnh: Internet

 

Biết được hoàn cảnh đặc biệt của gia đình anh Tâm chị Thản, hàng xóm xung quynh gần căn nhà trọ của anh chị thường nấu dư một chút đồ ăn và mang sang cho. Nhờ đó, hai người có thể bám trụ suốt 7 tháng thất nghiệp và lo cho các con ăn uống đủ đầy. Mỗi ngày, hai vợ chồng tiết kiệm bằng cách ăn rau nhưng vẫn ráng cho con ăn trứng hoặc chút thịt để có sức học.

Thời gian thì vẫn trôi không ngừng, dịch bệnh thì không biết khi nào mới hết, chỉ mong cho những hoàn cảnh như gia đình anh Tâm sẽ sớm tìm được một công việc ổn định hơn để lo cho gia đình và con cái.

PT 


Bài viết cùng chuyên mục